
Hai ngã rẽ năm xưa trong rừng úa,
Tiếc làm sao chẳng chọn được cả hai.
Kẻ lữ thứ ta tần ngần đứng mãi,
Mắt vời trông lối khuất bụi cây dài.
Nẻo mời gọi, thôi đành theo lối cỏ
Êm như nhung nằm đợi bước chân đi.
Tuy dấu tích người qua mòn ngã nọ
Hay đường này nào có khác nhau chi?
Cùng trải mình sáng năm xưa đôi ngã,
Trong lá êm không mang vết xéo dày.
Ta dối hẹn ngày sau thăm lối lạ,
Đường đưa đường biết trở lại sao đây!
Không ngăn tiếng thở dài ta phải thốt,
Thời gian qua mà năm ấy cánh rừng,
Ta đã chọn lối mòn thưa kẻ bước,
Một đời theo chân rẽ mãi không cùng.
Robert Frost
Bản dịch: The Shadow


